Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (ql_mottinhyeu_99@yahoo.com.vn)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    112.jpg 06.jpg Lop_6_Bai_7_Tia_nang_hat_mua_Beat_Mp3.mp3 Bai_5_Niem_vui_cua_emBeat.mp3 31_Chu_voi_con_o_Ban_Don__Quynh_Chi_NCT_1050556690.mp3 F3f5a98add164ad0bcd3be0c0d334afd1.jpg DSC01900.jpg Chotinhxl6.jpg Hinh_anh0493.jpg Hinh_nen_dong.gif Banner_tang_bancuc_nhe_14.swf 30_Ban_tay_me__Ha_Pham_Anh_Thu_NCT_65634089917352500000.mp3 Trungbac10_161.jpg Trungbac10_151.jpg Hinh_anh1378.jpg Images436929_image0061.jpg

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Website của Trịnh Dương

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Đôi điều cảm nghĩ về: Biển nỗi nhớ và em.

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trịnh Khắc Dương (trang riêng)
    Ngày gửi: 07h:27' 15-08-2013
    Dung lượng: 14.0 KB
    Số lượt tải: 5
    Số lượt thích: 0 người
    Biển, nỗi nhớ và em (nguồn :khacduong9.violet.vn) Anh xa em, Trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ, Biển bỗng thấy mình dài và rộng thế, Xa cánh buồm một chút đã cô đơn, Sóng âm thầm không nói mà sao núi phải mòn, Em đâu phải là chiều để nhuộm anh đến tím Sóng có nghĩa gì đâu, Nếu chiều nay em chẳng đến, Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em. N.S Phú Quang: "Một buổi chiều tôi ngồi giữa hoàng hôn của biển Vũng Tàu. Bài thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh vang trong đầu tôi và tôi bỗng thấy mình đồng điệu với tâm trạng đó. Bài hát ra đời từ đó. Chỉ có câu "Gió không phải là roi mà quất núi phải mòn" tôi thương núi nên đổi lại thành "Gió âm thầm không nói, mà sao núi phải mòn" ..."
    Đôi điều cảm nhận về "Thơ viết ở biển" của Hữu Thỉnh 
    (Th.S. Lê Thị Phượng) Tình yêu và nổi nhớ đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận của thơ ca muôn thuở. Có biết bao tài thơ từng nổi tiếng bởi đề tài này: Nguyễn Bính với "Tương tư"; Tế Hanh với "Mảnh vườn xưa"; Xuân Quỳnh với "Sóng", "Thuyền và biển". Song giữa giàn đồng ca thơ tình muôn điệu ấy ta nhận ra một Hữu Thỉnh nồng nàn, đôn hậu qua bài "Thơ viết ở biển". "Thơ viết ở biển" theo tôi là một trong những bài thơ hay nhất, tiêu biểu cho tập thơ "Thư mùa đông". (Giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam năm 1995). Bao trùm toàn bộ bài thơ là cảm giác cô đơn, nỗi nhớ mỏi mòn và niềm khát khao cháy bỏng hạnh phúc đến trong tình yêu đôi lứa. Hữu Thỉnh không phải là người đầu tiên thức nhận ra cái cảm giác cô đơn trong tình yêu khi lứa đôi xa cách. Từ ngàn xưa, biểu hiện của tình yêu là ước muốn được gần gủi, gắn bó. Vì vậy, tình yêu thường gắn liền với nổi nhớ và cảm giác đơn côi khi chia xa. Nhưng trong cách nói của Hữu Thỉnh, có cái gì đó quen mà rất lạ, ám ảnh lòng người. "Anh xa em Trăng cũng lẻ Mặt trời cũng lẻ". Với anh, em là tất cả. Em là hạnh phúc, là khát vọng. Vì vậy cảm giác khi không có em thật cô quạnh. Cảm giác ấy như khắc như tạc vào lòng người đang yêu thể hiện qua lối điệp từ, điệp cú pháp. Hình ảnh "Trăng" và "mặt trời" trong hai câu thơ vừa có ý nghĩa biểu đạt thời gian: Đêm và ngày, lại vừa là biểu tượng của không gian vũ trụ "Nhật nguyệt còn khôn". Sử dụng những hình ảnh mang ý nghĩa biểu tượng ấy, Hữu Thỉnh đã diễn tả được bề thế hơn nỗi cô đơn trong lòng "anh" giữa chốn không "em". Nếu Xuân Quỳnh, một hồn thơ say đắm, thuỷ chung đã diễn tả thật mãnh liệt nỗi nhớ của một trái tim đang yêu. "Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước. Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức.." (Sóng) Thì Hữu Thỉnh, một trái tim đa cảm nồng hậu đã nói thật hay cái tâm trạng héo hắt lẻ loi của người yêu xa cách. Cảm giác cô đơn ấy mỗi lúc càng cồn lên da diết, thấm vào vạn vật, trùm lấp cả không gian và trải dài trong mọi thời gian. Tiếp theo vẫn là 2 câu thơ như lời tự bạch nổi cô đơn: "Biển vẫn cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn"... "Biển vốn là biểu trưng của sự vĩnh hằng, vô biên của vũ trụ, "cánh buồm" thường là biểu tượng về sự nhỏ bé, mong manh của kiếp người. Từ ngàn xưa, con người đứng trước biển thường có cảm giác bị choáng ngợp. ở đây, Hữu Thỉnh không nói về sự đối lập ấy, mặc dù vẫn lặp lại những thi liệu quen thuộc trong thơ ca truyền thống. Với Hữu Thỉnh, "Biển" và "cánh buồm" - Thiên nhiên, vũ trụ và con người như một thể thống nhất không thể tách rời. "Cánh buồm" đã trở thành linh hồn của "biển", bởi nó là sự hoá thân kỳ diệu của "anh" và "em", của tình yêu say đắm thuỷ chung. Cái tài của Hữu Thỉnh là ở chỗ đó: Dùng ngoại cảnh để khắc hoạ thật sâu cái tâm trạng, lòng mình. Lời thơ giản dị mà tinh tế gợi nhiều liên tưởng sâu xa trong lòng người đọc. Đọc "Thơ viết ở biển", tôi có cảm giác mình đang được ngâm nga những câu ca dao viết về tình
     
    Gửi ý kiến